Wednesday, January 20, 2016

LUYỆN KỶ TU THÂN

Ngày 11 tháng 8 - Bính-Tý (1936)
LUYỆN KỶ TU THÂN

                Thi:

CAO ngôi Thái-Cực chưởng quần Tiên,
ÐÀI thượng Linh-Tiêu Ðạo-lý truyền,
GIÁO hóa âm dương thuần-túy nhứt,
CHỦ tâm định-tịnh huệ thông Thiên.
       Thầy mừng các con.

                Thi Bài:

       Tiên-Thiên Ðạo cao thâm huyền bí,
       Qui ngũ tam tu kỷ luyện đơn,
              Giác-mê cảnh tỉnh mộng hồn,
Tầm cơ siêu-thoát tinh-thần thiêng-liêng.
       Tam-Thanh vốn chơn-truyền tâm-pháp,
       Tam-Giáo qui phù hạp thiên-nhiên,
              Nghịch hành phản-bổn huờn-nguyên,
Thuận hành sa-đọa hạ miền trầm luân.
              Này con Ðại-Ðạo trùng hưng!
       Các con nên hiểu rằng: lúc KHỔNG-TỬ dạy về Nhơn-Ðạo thời chưa thông Thiên-Ðạo, còn dùng tửu nhục.  Ðến ngộ Ðạo cùng HẠNG-THÁC thì trì trai thủ giới, nên mới có câu:
"Thiên sanh Khổng-Tử chơn kỳ trí,
Tánh mạng công phu thỉ bất minh,
Vãng trần lộ ngộ Hạng-Thác vi sư,
Lão tác đồ-ty thiếu vi tôn."
cùng câu: "Trai minh thạnh phục yếu dục dưỡng tinh".  Sau người Châu-Tử chẳng thông thời vụ, học Trung-Dung chưa rồi mà luận đến Thiên-Ðạo lại chê LÃO-TỬ, KHỔNG-TỬ rằng luận thuyết hư-vô tịch-diệt là dị-đoan.  Có phải ấy là ếch nằm đáy giếng xem trời nhỏ chăng?
       Từ Trung-Nguơn đến giờ, cũng có kẻ tu theo Ðạo "LÃO" phân-minh lý-thuyết ấy, song chẳng chi chứng rõ bằng Thầy cầm luật công-bình mà phán-đoán.
                *  *  *
GIẢI VỀ "LUYỆN KỶ TU THÂN"
       LUYỆN-KỶ là lập cái tâm cho dứt sự thương yêu, trìu mến thê-thiếp, tử-tôn cùng ham muốn mọi sự ở thế-gian.
       Hễ lập đặng như thế thời cái nhơn-tâm dứt rồi Ðạo- tâm mới sanh.  Người có chí-thành chí-kỉnh, tầm sư học Ðạo, một lòng cung kỉnh, chẳng vong "mộc bổn thủy nguyên", thiệt hành Thiên-Ðạo thì sẽ đến bực huờn-hư.
       Huờn-hư là yên tịnh thân tâm.  Tịnh cho thuần-thục tức là luyện cho cái khí Hậu-Thiên tiếp Tiên-Thiên hiệp với tánh Phật, Tiên cùng hư-vô chi-khí.  Hễ huờn-hư là tự nhiên Ðạo chuyển (chớ huờn-hư rồi còn chi mà luyện).  Bởi vậy có câu: "Ðạo bất khả tu dụ l?iả".
       Người tu luyện để cái TÂM-KHÔNG mà tưởng Thầy, chẳng nhớ việc qua rồi, không lo sự hiện tại, đừng tưởng sự sắp đến.  Tai nghe giọng phù-trầm, lảnh-lót thanh-tao mà lòng không vọng-động.  Mắt thấy việc lạ-lùng, xinh-đẹp, tốt-tươi mà ý chẳng say-mê.  Ðối với cảnh chỉ tâm không, cũng như con hát lên hí trường làm vua, làm quan, trải qua cảnh khổ, hưởng đến hồi vui, lúc phải hỉ, nộ; khi thời ái, ố; song chẳng động lòng mê-đắm, vì vẫn biết rằng:  bao nhiêu sự làm ấy toàn là chẳng thiệt, chỉ giả dối, pha trò trong một thời gian ngắn-ngủi đó mà thôi.
       Hỡi các con!  Các con phải bền chí, rắn gan, mà sớm tối tu-tâm luyện-tánh.  Trên có Thầy ban ơn bố hóa gìn giữ cho các con, dưới các con hãy bền lòng, chịu những sự khảo-đảo, khổ thân mà đền bồi oan-trái.  Sự thành Ðạo, tuy mau hay chậm, do Thầy bố-hóa, nhưng cũng phải có các con.  Các con cứ lo phận sự vuông tròn.  Phàm hễ qui đặng tam-bửu ngũ-hành thì đắc thành Tiên, Phật; còn tán tam-bửu ngũ-hành thì đã đành làm ma làm quỉ.
       Ðời của các con có hai đường: siêu, đọa.  Người biết giác-tánh tu-chơn thì thành chánh-quả, còn kẻ mê-tâm gây họa tất xa chỗ bổn-nguyên.

                Thi:

Luyện dứt tâm-phàm hóa Thánh-tâm,
Biết minh chơn-lý Ðạo cao tầm,
Mến đường chánh-giác về nơi cũ,
Tự-toại an-vui thú-vị trầm.

No comments:

Post a Comment