ÐẠI-THỪA
CHƠN-GIÁO
Thánh Tựa xuất bản kỳ nhì
_______
Cao-Ðài Thượng-Ðế
Thầy mừng các
con.
Thi:
ÐẠI-THỪA
căn bản đạo huyền thâm,
CHƠN-GIÁO
tầm tu khỏi lạc lầm,
Kẻ trí xem
qua tăng huệ trí,
Người mê
đọc đến giảm mê tâm.
Tầm chương
giải thích chơn-thường-Ðạo,
Trích-cú
ẩn-vi pháp diệu thâm,
Kinh Thánh
truyền ban người hữu hạnh,
Ðắc truyền
mới rõ máy cao thâm.
Thi Bài:
ÐẠI-THỪA xuất bản kỳ hai,
Phục hưng CHƠN-GIÁO
phổ khai Ðại Ðồng.
Ðến ngày chỉnh lập Hoa Long,
Thế gian mới
biết danh ông CAO-ÐÀI.
Kinh truyền chẳng luận dở hay,
Ai người
huệ trí tầm ngay chơn truyền.
Là phương tạo Phật tác Tiên,
Là đường
siêu thoát lưu truyền muôn năm.
PHÀM
TỰ
BÀI
CA TỤNG
Theo kinh
điển của các Thánh-nhơn ngày xưa thì chỉ có ngôi Thái-Cực là tuyệt đối mà thôi,
kỳ dư nhứt nhứt trong Càn-Khôn Võ-Trụ đều do luật "tương đối" mà ứng
hiện. Lớn rộng bao la hơn hết là Trời
với Ðất, nhỏ nhít tế vi hơn hết là côn trùng mà còn tránh không khỏi sự phân
tách ra nhị thể là Âm Dương thay, huống chi là người và các giống khác. Vậy luật tương đối là một luật chung của
Càn-Khôn Võ-Trụ mà nhứt là cảnh Sắc-Giới này.
Cao-Ðài
Ðại-Ðạo Tam-Kỳ Phổ-Ðộ đã hiện ra nơi cảnh "Sắc-Giới" thì tức nhiên phải
chịu dưới luật ấy mà phô diễn ra làm hai thể cách hữu hình là: Cao-Ðài Ðại-Ðạo
và Cao-Ðài Tôn-Giáo. Hai thể cách này
tức là "Tả Chi Hữu Dực" của Ðạo Trời để tiếp tục nhau mà đưa quần
linh từ cảnh "Vô Minh Khổ Não" của trần tục cho đến cảnh "Hư Vô
Tịch Diệt", để cùng hội hiệp với Ðấng Chúa Tể Càn-Khôn.
Cao-Ðài
Ðại-Ðạo thì hiện nay có chi Chiếu-Minh làm đại diện, chuyên về khoa bí-truyền,
hay là khoa siêu phàm nhập Thánh.
Cao-Ðài
Tôn-Giáo thì hay về khoa phổ hóa mà hiện nay làm đại diện là: các chi phái bên
"Ðại-Ðạo Tam-Kỳ Phổ-Ðộ" và phái "Tiên-Thiên".
Ðã là "Tả
Chi Hữu Dực" của Ðạo Trời thì hai cơ thể "Bí-Truyền" và "Phổ-Hóa"
phải liên hòa tương tiếp, tương trợ lấy nhau mới có thể chống vững Ðạo Trời và
làm cho cây Ðạo đặng rườm rà sung túc thêm lên là vì:
Nếu không cơ
"Bí-Truyền" thì cơ "Phổ-Hóa" không thể đưa người đến
mục-đích cuối cùng của chữ "Tu" đặng.
Như vậy, lý thuyết lấy đâu làm căn cứ cao siêu hầu phổ hóa Năm Châu sau
này?
Trái lại khoa
"Bí-Truyền" không khoa "Phổ-Hóa" thì lấy đâu tuyển chọn sĩ
tử vào trường để cùng tuyên truyền mối Ðạo "Vô-Vi" ?
Ðường tu
chẳng khác cuộc "Ðăng Sơn" mà lưỡng khoa đã kể đó tức là hai khoảng
tối trọng của con đường ấy. Từ chơn non
đến bán lộ là về khoa Phổ-Hóa, từ bán lộ đến đảnh là về khoa Bí-Truyền.
Ðôi khoảng
phải tương tiếp nhau mới có thủ có vĩ, có thỉ có chung, đường tu mới trọn.
Cứ theo thứ
tự niên ngoạt nhựt thời mà xét thì xưa kia khoa Bí-Truyền ra đời trước cơ Phổ
Hóa. Nay khoa Phổ Hóa đã đi đặng một
bước đường khá dài thì khoa Bí Truyền phải ra mặt mà đưa kẻ thiện duyên đến
đảnh. Vì vậy mà ngày nay mới có quyển ÐẠI-THỪA
CHƠN-GIÁO.
Quyển ÐẠI-THỪA
CHƠN-GIÁO ra đời thiết tưởng là một sự đại hạnh, đại phúc cho quần linh
vậy. Là vì từ xưa đến nay kinh sách luận
về Ðơn-Kinh không phải ít, nhưng lời nói rất u ẩn, lý thuyết rất kín đáo. Vì vậy chưa mấy bực đoạt đặng chơn truyền và
sự lầm lạc thật vô số định.
Nay nhằm buổi Hạ-Nguơn, Thiên-Ðịa tuần
huờn. Cơ "Tân-Dân Minh-Ðức"
sắp khai diễn hầu đưa người trở về thời Thượng-Ðức, nên ÐẤNG CHÍ-TÔN vì lòng từ
bi vô lượng, vô biên, mới hạ lịnh hội Tam-Giáo ban cho người đang cơn dỡ chết
dỡ sống quyển kinh ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO này:
1) Ðể vẹt ngút mây mù ngàn năm hầu cho đời đặng
trông thấy Ðạo Trời một cách chánh đại quang minh, không còn chi gọi là mơ-hồ nữa.
2) Ðể rung động tâm hồn người thiện căn hầu cấp
tảo hồi đầu tầm phương siêu thoát.
3) Phô trương một cách rõ rệt triết lý Cao-Ðài
Ðại-Ðạo Tam-Kỳ Phổ-Ðộ và chỉ rõ rằng : "Cơ siêu thoát không dành cho một
hạng người, một chi, một phái hay một dân tộc nào".
Vậy, quyển
kinh ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO tuy rằng do nơi: Trước-Tiết Tàng-Thơ chi: " Chiếu-Minh"
mà sản xuất, nhưng nó vốn là chung cho các chi phái đã công nhận hai chữ CAO-ÐÀI
và có lẽ là cho cả Tam-Giáo Cữu-Lưu nữa, vì lý chánh vẫn Một.
Trong Bữu Kinh
này có một ít khoảng bàn đến Nhơn Ðạo.
Ấy là lý kín vậy: Ơn Trên khuyên đời nên giữ chữ Trung-Thứ để đi đến
Ðạo, vì Ðạo thường trụ không ở thuyết Tuyệt Ðối mà ở thuyết Trung-Dung.
Ðời phải
nương Ðạo mới là "Thuấn Nhựt Nghiêu Thiên". Trái lại, Ðạo phải nương
Ðời mới trọn câu Phổ Tế.
Vậy mong sao
khi đọc Bữu Kinh ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO rồi thì khách thiện duyên mau tầm đường trở
lại cựu quê, và các chi, các phái trong Cao-Ðài Ðại-Ðạo Tam-Kỳ Phổ-Ðộ tận tâm
nổ lực hiệp với chi "Chiếu-Minh" để chấn chỉnh Ðạo Trời hầu cứu độ
vạn linh cho kịp kỳ Ðạo mở.
TRẦN-VĂN-QUẾ
Ðạo Hữu "Trước-Lý Minh-Ðài"
Thành tâm ca tụng.
Sàigòn, ngày 19 tháng 11 dương
lịch năm 1936.
LỜI
CẦU NGUYỆN
Hoàn-cầu
đang nháng chớp những lằn lôi-điễn, các dân-tộc đang hết lòng ái-náy phập-phồng
với nạn chiến tranh, cái đời thống khổ khốc liệt gớm ghê cứ ngày càng hiện rõ
hình trạng ra hoài, thì người đời lại há lẽ nào không biết chán?
Thế nên
chán đời, sợ đời, tất phải ngày một đại đa số mãi ở trong nhơn loại. Nhưng chán đời, sợ đời lại không phải chỉ
trốn phứt cái đời bằng một phát súng, bằng một sợi giây, hay bằng liều thuốc
độc, mà tưởng là đã thoát khỏi đời? Vì,
thưa chư quí đồng bào, lại còn cái luật Luân Hồi nữa chi?
Vậy
chán đời, sợ đời mà muốn tránh ra cho khỏi là chỉ có một phương độc nhứt vô
nhị, một phương chắc chắn rõ ràng như một với một là hai, phương ấy cũng chẳng
gì đâu cho lạ, chỉ là một cái chữ "TU"
Này,
như chúng tôi đây:
Cũng có
người nơi hoạn lộ vì chữ danh mà vùng vẫy;
Cũng có
kẻ chốn thương trường ham chữ lợi mà say mê;
Lại
cũng có phường trong bốn vách dám quên mình mà nghiên ngữa;
Cũng có
bợm giữa bảy tình không giữ tánh mà buông lung; rồi cũng có hạng muốn tuốt gươm
vì cuộc thế mà mất còn;
Cũng có
trang biết sôi máu với tình đời mà phấn đấu; nhưng, đến lúc sau này thì chúng
tôi ngoài mặt chỉ buông xuôi theo giòng nước, miệng hử ừ qua buổi, mà vâng vâng
với thế cho rồi, còn trong lòng lại đáu đáu đêm ngày trau tâm, sửa tánh, học
đạo lo tu.
Chúng
tôi điên chăng? Chúng tôi dại chăng?
Không.....
Chúng tôi chỉ chán đời như vạn trùng thiên hạ chán đời kia thôi. Nhưng rất may cho chúng tôi là chúng tôi gặp
được một nền Chơn-Giáo rất siêu việt hoàn toàn, nên chúng tôi hết sức hoan
nghinh hân hạnh, vì chúng tôi mỗi ngày càng thấy rõ ràng hai chữ "Giải
Thoát" nó ở mút con đường tu luyện của chúng tôi rất đổi sờ sờ chắc chắn,
không còn một điểm tí gì ngờ vực nữa hết.
Ðược
món quí bữu vô giá của Càn-Khôn Võ-Trụ ấy rồi, chúng tôi đã hết lòng cảm tạ Ơn
Trên, chúng tôi lại muốn kêu to rầm rĩ cả góc Trời Nam để cùng hưởng với cả
nhơn sanh cho phỉ dạ. Song khổ
thay! Ðạo chưa tới thời kỳ hoát khai độ
chúng, nên chúng tôi phải ép lòng giấu kín mà ẩn dật tầm tu bấy chầy.
Bỗng
đâu mới vừa năm ngoái rồi đây, khi Thánh-Ðức Tổ-Ðình ở Cần-Thơ cử hành đại lễ
khánh thành, thì Ðấng CHÍ-TÔN lại ban cho câu đối như vầy:
Chiếu sắc ÐẠI-THỪA
qui bổn tánh
Minh truyền CHƠN-GIÁO
phục linh-căn.
Thấy ẩn
trong đôi liễn có bốn chữ "ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO"; lại có hứa sẽ
minh-truyền, thì chúng tôi biết mấy trông mong ao ước. Nào dè Thiên tùng nhơn nguyện, hôm vừa cuối
xuân, ÐẤNG CHÍ-TÔN lại thình lình sắc lịnh khởi từ ngày Sóc, trong tiết Trọng
Thu, năm Bính-Tý này, CHÍ-TÔN sẽ bắt đầu ban cho nhơn loại một quyển ÐẠI-THỪA
CHƠN-GIÁO. Ôi thôi! Mừng này có biết lấy chi cân bằng. Chúng tôi liền vội vã lo việc phụng lục, rồi
phổ thông, ấn tống tức thì.
Vẫn
biết dùng cùng không dùng, nạp hay bất nạp là quyền riêng của mỗi người; song
chúng tôi đây chỉ vì gặp được một bức họa đồ trong ấy đã bầy vẽ đành rành đường
nẽo đi ngay đến cửa Giải Thoát, thì chúng tôi bao giờ há nở độc thiện kỳ thân,
đành lòng cấp củm ôm riêng cho mình, nên lấy làm hân hạnh mà được phép đem ra
cống hiến cho đồng bào cây "Kim Chỉ Nam" rất chắc thiệt, quí báu vô
giá ấy.
Rất
mong các bạn đồng nhân sẽ chẳng nệ công phu mà khảo xét chiêm nghiệm cho tận
cùng đáo-để cái giáo lý trong mấy lời Thánh-Huấn trong Bửu-Quyện đây.
Ðược
vậy, miễn được vậy chúng tôi cũng hết sức hài lòng vui dạ, mà cúi dâng Quyển
Bửu-Kinh này cho tất cả đồng nhân trong hải nội.
Rất
mong thay !
Ðệ Tử phái
"Chiếu-Minh"
(Trọng-Thu
Bính-Tý 1936)
CHƯƠNG I
HÌNH-NHI HẠ-HỌC
GIÁO-LÝ CÔNG-TRUYỀN
_____________
4 tháng 9 Bính-Tý
THÁNH-TỰA
Thi
ÐỘNG lòng thương xót buổi đời nguy,
ÐÌNH hội Phật Tiên đã mấy kỳ,
HO điệp mê mang chưa tỉnh thức,
ÐẠI TIÊN TRƯỞNG giáng hoát vô-vi.
Bần-Ðạo chào
chư đạo-tâm. Bần-Ðạo đắc lịnh giáng đàn trước phô diễn đôi lời Ðạo-Ðức hầu giác
ngộ chúng sanh thức tỉnh tâm hồn mà truy tầm nguồn cội, sau nữa mừng Ðại-Ðạo
ban hành quyển ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO để minh truyền diệu pháp độ rỗi nguyên-nhân,
thoát kiếp luân-hồi, huờn nguyên phản bổn.
Thi
ÐẠI đức Nam Phương hóa Ðạo Huỳnh,
THỪA cơ mật nhiệm thức tâm linh,
CHƠN truyền đạo chuyển qui linh
tánh,
GIÁO dục hồn dân trí huệ minh.
Bài
Minh Chơn-Ðạo thời kỳ mạt kiếp,
Thức tỉnh đời cho kịp Long-Hoa,
Phổ thông chơn-lý cộng-hòa,
Nhận
nhìn cả thảy một CHA trọn lành.
CAO-ÐÀI-GIÁO lưu hành phổ tế,
Pháp chánh truyền cứu thế thoát nhân,
Bốn phương phát triển tinh
thần,
Gội
nhuần võ lộ hồng ân CAO-ÐÀI.
Gần tận thế NGÔI-HAI ra mặt,
Ðặng toan phương dìu dắt chúng-sanh,
Chỉ tường cội phước nguồn
lành,
Giác
mê tỉnh ngộ tu hành siêu thăng.
Cuộc tang thương dữ dằn trước đó,
Mà nào ai có rõ chi đâu !
Rồi đây chung chịu thảm sầu,
Không
nương đạo-đức khó hầu tránh tai.
Nạn khổ cuộc tương lai dữ dội,
Nhơn vật đồng thay đổi tiêu tan,
Có ai thấu máy hành tàng,
Dinh
hư tiêu trưởng rõ ràng không sai!
Trời Phật thấy trần-ai đại họa,
Nên giáng phàm vớt cả tàn linh,
Rãi gieo chơn lý Ðạo-Huỳnh,
Qui
nguyên Tam-Giáo phục bình cơ quan.
Phóng thêm một con đàng chánh đại,
Ðể người tầm trở lại bổn nguyên,
Lâu đời Tam-Giáo thất truyền,
Ngày
nay ÐẠI-ÐẠO dựng giềng qui mô.
Chỉ thấu chỗ hư vô tịch diệt,
Khoa bí-truyền vốn thiệt cao siêu,
Luyện thành bất diệt bất
tiêu,
Vững
vàng bền bỉ tiêu diêu lạc nhàn.
Bớ chúng-sanh ! linh thoàn chờ rước,
Rước những người hữu phước tiền căn,
Ðời mà cãi hối ăn năn,
Tu
đơn luyện Ðạo siêu thăng cõi ngoài.
Thi
Ngoài cảnh Thần Tiên báu lạ lùng,
Chứa người phước đức hưởng thung
dung,
Một màu thanh bạch không dời đổi,
Khoái lạc ở an mãi đến cùng.
Thời kỳ tận
thế, nên chi ÐẠI-ÐẠO phục hưng, để độ rỗi linh-căn qui hồi cựu vị. Từ Bàn-Cổ sơ khai đến ngày Thánh-Nhơn xuất
thế đem chơn truyền thuyết minh lý Ðạo, bành trướng khắp bốn phương để tỉnh thế
độ đời cho rõ lý cao siêu của Trời Ðất, hầu tầm đường siêu thoát cho thuận với
lý Thiên-Nhiên cơ Tạo-Hóa. Tam-Giáo phát
hưng độ người thành đạo hằng hà sa số.
Ðến ngày nay
đã nhiều đời, nên chi cái giáo lý thất lạc chơn truyền, số tu luyện thì nhiều
mà thành Phật, Tiên không đặng là vì khoa Nội-Giáo Bí-Truyền rất là u ẩn, Phật
Tiên chẳng dám lộ bày để khẩu khẩu tương truyền, tâm tâm tương ấn, chớ không
bày lậu ra cho người thế gian biết đặng.
Pháp đạo u huyền nên tả chép vào đơn thơ để lưu truyền lại, nhưng những
lời trong đó rất ẩn vi khó hiểu khó tầm.
Mỗi vị tả ghi vào một ý đặt tên ra trăm ngàn thứ, làm cho đời sau khảo
cứu lấy làm mờ-hồ.
Bần-Ðạo xin
kiếu.
30 tháng 7 Bính-Tý
KHAI KINH
GIÁC-MINH
KIM-TIÊN.
Chào
chư đạo hữu lưỡng phái. Tịnh đàn, tịnh
tâm nghe:
Thi:
GIÁC
ngộ Ðạo mầu thoát khổ tâm,
MINH
khai diệu pháp khả sưu tầm,
KIM
quang chiếu tỏa tri cơ tạo,
TIÊN
Phật giáng truyền Thánh bút lâm.
Giờ nay
là chí nhựt NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ÐẾ truyền
mạng lịnh chuyển khai quyển ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO.
Vậy thì chư đạo-tâm chí kỉnh chí thành cầu nguyện ÐẤNG CHÍ-TÔN ban phước
lành tất cả vạn linh giác ngộ chơn truyền thoát ly u khổ. Vậy ngã báo tin trước cho chư đạo-tâm sắp đặt
chỉnh tề, nghiêm lịnh có Thỉ-Tổ Ðại-Tôn-Sư giáng phàm cùng là Tam-Thanh
Thượng-Giáo ngự lâm phê quyển ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO.
Mỗi
đấng ấy lâm cơ thì chí kỉnh chí thành, cúc cung thủ lễ, chư đạo-tâm tuân hành,
Ngã xuất cơ.
* * * * *
Thỉ-Tổ Ðại-Tôn-Sư
HỒNG
mông phân định trược ly thanh,
QUÂN
tử tri cơ tất đạt thành,
LÃO
luyện chơn thân huờn chánh-giác,
TỔ
truyền tâm-pháp khả cần phanh.
Thầy
mừng các con. Thầy ban ơn lành cho các con.
Giờ hôm
nay, vì lòng từ bi, Thầy thương xót cả chúng sanh nên phải nương gậy giáng đàn
chỉ giáo cho rõ nguồn Ðạo-Ðức.
Thi
ÐẠI
Ðạo độ nhơn thoát hải trần,
THỪA
thanh thăng thượng dĩ kim thân,
CHƠN
như phản bổn nghi tu kỷ,
GIÁO
khả hành chơn khiết trược phân.
Thầy
rất mừng cho cả sanh linh trong thời kỳ thiên ám địa hôn này mà may đâu có ngọn
đuốc thiêng-liêng soi sáng khắp năm Châu bốn Bể. Thầy rất mừng thay! vui thay! hân hạnh thay!
cho các con. Thầy ban phước huệ cho mỗi
con đạo-tâm rán lo tu luyện, lập công bồi đức.
Thầy
thăng.
* * * * *
Tam-Thanh Thượng-Giáo
Thi
THÁI-Cực
hư vô nhứt khí thiêng,
THƯỢNG
thanh khinh, trọng trược ly kiền,
ÐẠO
mầu năng độ thành Tiên Phật,
TỔ
giáo chơn ngôn thị hữu duyên.
Thầy
mừng trong hàng đệ-tử cùng các đẳng chúng sanh.
Thầy lấy làm vui mà đặng thấy ngày hạnh phúc chung cho nhơn loại. Vì lòng từ bi, ÐẠI-ÐỨC CHÍ-TÔN hạ mạng lịnh,
chuyển khai "ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO" độ rỗi nguyên nhân phục hồi cựu vị.
Thi
ÐẠI-THỪA
CHƠN-GIÁO chuyển lần ba,
Ðộ
dẫn sanh linh đến Bửu-Tòa,
Thoát
khỏi mê đồ vui thắng cảnh,
Ðạo
mầu chấn chỉnh hội Long-Hoa.
Thầy
ban phước lành cho các đệ-tử và mừng cho các đẳng chúng-sanh.
Thầy
thăng.
* * * * *
Thi
NGUƠN
thần dục đắc hữu minh quang,
THỈ
khả phân thanh phản vị Càn,
THIÊN
thị Hà-Ðồ Càn vi chủ,
TÔN
chi vi Ðạo thiểu tri tàng.
Thầy
mừng chư môn-đồ.
Trường Thiên
Thầy ngồi trước án ngó ra,
Phút
vừa mạng lịnh Bửu Tòa đem sang.
Nên chi lật đật giáng đàn,
Chuẩn
phê Chơn-Giáo lưu truyền độ dân.
ÐẠI-THỪA NGỌC-ÐẾ ban ân,
Chuyển
tâm tánh thiện bước lần nẽo ngay.
Phật Tiên Thần Thánh châu mày,
Vì
thương sanh chúng đọa đày trầm luân.
Ðã mê đấm tục quen chừng,
Lạc
xiêu ngoại Ðạo máng chưn bẩy dò.
Ðời sao đời chẳng biết lo?
Gây
ra tội lỗi khổ to nạn đầy.
Ba phen vì Ðạo vì Thầy, (cười...)
ÐẠI-THỪA
CHƠN-GIÁO lần này tỉnh mê.
Biết căn tầm lối băng về,
Ðoạn
dây oan nghiệt đặng kề Ngọc-Kinh.
Bảo tồn tịnh luyện nguơn-tinh,
Hiệp
cùng thần khí điểm linh phục hườn.
Dùng phương chế thuốc luyện đơn,
Cho
thành Ðại-Giác Chơn-Nhơn phi phàm.
Mùi đời đừng có mến ham,
Phật
Tiên phẩm ấy lên làm khó chi.
Khuyên cùng sanh chúng tu đi !!!
Coi
trong phép nhiệm huyền ky (cơ) thể nào?
Chớ đừng luận biện thấp cao,
Rồi
không phanh-luyện phải nhào lộn đa !!!
Thi
Ða
ngôn khuyên bỏ tánh tâm phàm,
Chi
đó mùi đời chỉ mến ham,
Ham
chuộng lợi danh sa địa phủ,
Sao
bằng đạo-đức cố công làm.
Thầy
ban ơn lành chư môn-đồ. Thầy thăng.
* * * * *
Thi
LINH
quang chiếu diệu hiệp thiêng-liêng,
BỬU
pháp thần thông chánh Ðạo truyền,
THIÊN
địa tuần huờn qui bổn tánh,
TÔN
thành cơ ngẫu phản huờn nguyên.
Bần-Ðạo
mừng chư hiền đồ. Giờ hôm nay Bần-Ðạo
đắc lịnh Thượng-Hoàng, nên chi phải lật đật giáng phê Thánh tựa.
Thi
ÐẠI
hóa Càn-Khôn hạo khí đơn,
THỪA
cao quán triệt Ðạo minh tồn,
CHƠN
thanh lý mục khai tâm tánh,
GIÁO
hóa thức thời đắc hội nguơn.
Cười,
cười.... Vì buổi đời hạ nguơn, cơ tuần huờn dĩ đáo, nên chi ÐẠI-ÐẠO phục hưng,
chơn truyền phát khởi. Nhưng cõi trần ai
là nơi chung chạ, ngọc trắng cát lầm, vàng thau lộn lạo, chánh hưng tà dấy,
phàm thánh lẫn nhau, chưa phân bạch hắc.
Phật Tiên giáng thế, thì ma quỉ cũng ra đời . Trời độ rỗi chúng-sanh, quỉ giựt giành nhơn
loại. Ðó là thời kỳ bá đạo cạnh tranh,
kẻ hữu phước Trời giành, người vô phần quỉ giựt.
Ngày
nay, ÐỨC CHÍ-TÔN vì lòng bác ái bao la mới ban cho đời một quyển "ÐẠI-THỪA
CHƠN-GIÁO" mà biện minh hư thiệt giả chơn để giúp cho đời có thể tầm lối
chánh, lánh đường tà mà thoát nạn chung trong trần cấu.
Quyển
kinh nầy là hồi chuông giác ngộ, tiếng trống tỉnh mê, ngọn đuốc Nhựt Nguyệt
quang minh sáng soi khắp cả Càn-Khôn Thế-Giới.